Dụ Lang

Chương 58 - Chương 38

/91


Vết thương trên người Hàn Sâm lúc này lại tái phát, bắt đầu hành sốt, Trương Tín Chi cực kì sốt ruột. Nhưng mà Hàn Sâm cố tình ngồi trong đại trướng, nghị sự với mọi người, sắc mặt hắn tái nhợt, lung lay như thể sắp ngã, nhưng không cho phép bất kì ai khuyên bảo, tuy rằng chiến sự với Bắc Hồ vô cùng khẩn cấp, nhưng không phải là không có thời gian để gặp đại phu.

Mặc dù lo lắng cho chiến tranh, nhưng tâm trí Trương Tín Chi rất rõ ràng, Hàn Sâm không phải là người không phân biệt được nặng nhẹ, sao hắn có thể không rõ lúc này là thời gian nghỉ ngơi hay nghị sự chứ?

Trương Tín Chi đang cực kì sốt ruột, cuối cùng thấy một tiểu binh nhẹ nhàng vén rèm cửa ra trao đổi ánh mắt với hắn, Trương Tín Chi vội vàng đi ra ngoài, “Trương đại nhân, Lương phó tướng đã trở lại.”

Tảng đá lớn trên đầu Trương Tín Chi rốt cuộc cũng được đặt xuống, Lương Anh trở lại, tất nhiên Lan Lăng Vương Phi sẽ trở lại. Đối với người đang mong đợi một điều gì đó, luôn là người dễ dàng bị người khác đánh lừa để rẽ sang hướng mà người đó muốn.

Sắc mặt Trương Tín Chi vui mừng bước đến bên cạnh Hàn Sâm, ghé vào lỗ tai hắn nói: “Bọn người Vương phi đã quay về rồi.”

Cơ thể Hàn Sâm rung động rõ ràng, “Trước hết bàn bạc chỗ này.” Mặc dù trên mặt không có biểu tình, thân mình cũng không nhúc nhích, nhưng ánh mắt hắn đã sớm nhìn về phía rèm cửa.

Chính lúc này, mành bị vén lên, Lương Anh dẫn đầu đi vào, phía sau là một nữ tử.

Ánh mắt mọi người sang ngời, nàng kia là mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc.

“Nhược Hàm!” Hàn Sâm kinh sợ kêu ra tiếng.

Mai Nhược Hàm ngẩng đầu yên lặng nhìn Hàn Sâm, nước mắt theo hai gò má chảy xuống.

Mọi người vừa thấy đã hiểu là cố nhân gặp nhau, nhưng không ngờ là một vị tuyệt sắc giai nhân, e rằng trong đó còn có ẩn tình sâu xa, vì thế bọn họ bắt đầu nhìn về phía Mai Nhược Hàm xem thử, muốn coi vị kia có biểu tình như thế nào.

Yên tĩnh chờ một lát, không thấy có người nào khác đi vào. Tay Hàn Sâm siết chặt tay ghế, vẻ mặt càng nhợt nhạt.

Mọi người thấy tình hình thế này, liền biết không nên ở lại đây thêm nữa, vì thế kéo nhau đi ra ngoài.

Hàn Sâm bước xuống ghế, nhẹ giọng hỏi: “Nhược Hàm sao nàng ở chỗ này?”

Rốt cuộc Mai Nhược Hàm không nhịn được nữa bật khóc, đã quên mất rụt rè cùng khoảng cách, nhào vào trong ngực Hàn Sâm, cả người nàng run rẩy, có lẽ là rất sợ hãi.

Hàn Sâm đành phải nâng cánh tay phải vỗ lưng nàng an ủi.

“Là, là Thẩm Thất đã cứu ta.” Mai Nhược Hàm khóc không thành tiếng, “Đều là do ta hại nàng, là ta đã hại nàng, ta… ta thật mong nàng đừng cứu ta.”

Hàn Sâm giống như có thể nhìn thấy Thẩm Thất ở phía sau Mai Nhược Hàm, xoa lưng cười với hắn: “Ta biết nàng không muốn ta cứu nàng đâu, nhưng ta cứ thích cứu nàng đấy.” Chẳng qua tất cả đều là ảo ảnh.

“Nhược Hàm, nàng đừng khóc, bình tĩnh lại, rồi nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cho dù lòng hắn nóng như lửa đốt, nhưng Hàn Sâm không thể không an ủi Mai Nhược Hàm, vì nàng ta cũng phải chịu cực khổ lắm rồi.

“Là ta hại nàng, là ta hại nàng…” Đầu óc Mai Nhược Hàm rối bù, căn bản không thể sắp xếp lại ngôn ngữ của mình.

“Lương Anh.” Hàn Sâm cao giọng gọi một tiếng.

Lương Anh đứng bên ngoài, hắn biết nhất định phải cho Hàn Sâm một cái công đạo. Trừ Mai Nhược Hàm, cũng chỉ có hắn mới có thể nói rõ ràng sự việc.

“Lúc mạt tướng đi theo Vương phi giải cứu Mai cô nương, phát hiện phía trước cách đó không xa có một đội quân Bắc Hồ. Bọn họ đã phát hiện chúng tôi, nhưng cố tình không hành động. Vương phi, vương phi liền ra lệnh cho mạt tướng dẫn Mai cô nương và dân chúng đi đường nhỏ lẩn tránh.”

“Nàng đâu?” Hàn Sâm không rõ, nếu Mai Nhược Hàm có thể trốn về, vì sao Thẩm Thất nàng không trở lại.

Lương Anh nhớ lại lúc Thẩm Thất quyết tuyệt, “Vương phi, vương phi nói là nàng dẫn chúng tướng sĩ vào nguy cảnh, nếu phải chết thì nàng nên chết trước.” Lúc ấy Lương Anh thật không thể tưởng tượng được Thẩm Thất lại có khí phách đến vậy. Dù gì nàng cũng là Vương Phi, tất cả mọi người đều khuyên nàng chạy đi, nàng vẫn nhất quyết không chịu, ngay cả chiêu rút kiếm đòi tự tử cũng dùng đến.

“Các ngươi…” Hàn Sâm định nói ‘Sao lại không ngăn cản nàng’, cuối cùng hắn không nói, đổi lại là hắn, chỉ sợ hắn cũng sẽ làm giống như Thẩm Thất.

“Mạt tướng vô năng, không bảo vệ được sự an toàn của vương phi, mạt tướng nguyện lấy cái chết để tạ tội, sở dĩ sống tới lúc này, chỉ vì muốn dẫn Mai cô nương an toàn trở về.” Lương Anh tháo


/91